Mậu Tý ra đi, Kỷ Sửu đến. Xuân về trên quê hương tạm dung, tiết trời lạnh lẽo, những ngày đầu năm âm lịch thiêng liêng nhạt nhoà nơi phương trời xa lạ. Bánh trái, thức ăn, nhang đèn không thiếu thứ chi, duy không khí sôi động của ba ngày Tết cổ truyền hoàn toàn thiếu vắng. Gia đình tôi cũng quay quần bên nhau đêm ba mươi giá lạnh khác thường để cúng ông bà, để thưởng thức những món ăn Việt Nam, để cùng nghe nhạc “Xuân tha phương” qua DVD Paris by night 76 hồi tưởng nhạc điệu của những ngày Xuân xa xưa trong vài giờ rồi chia tay, ai về nhà nấy để hôm sau các con còn chuẩn bị đi làm. Mùng một, mùng hai trời mây u ám nặng nề mang theo một trận bão tuyết đổ trắng trời làm người xa xứ thêm sầu áo não. Mười tám năm qua, Xuân nào cũng giống Xuân nấy, lạc lõng, cô đơn, đôi khi tự hỏi có phải còn là ngày Xuân không?